Hồi Ức thành – Chương 15

Chương 15: Thu Vây

Tộc Nữ Chân thiện săn bắn, vì vậy Thu Vây chính là một trong những lễ hội được tầng lớp vương giả Kim quốc yêu thích nhất. Truyền đến đời Hoàn Nhan Lượng, tuy không còn mang tính trang trọng như trước đây, nhưng không vì thế mà ngày hội này mất đi phần náo nhiệt.  Tiếp tục đọc

Advertisements

Hoài (chương 4)

Nhà ông Thìn là căn nhà một trệt một lầu xây theo kiểu cũ. Mái nhà lợp ngói có ốp thêm một tầng la phông để chống nóng. Sàn lầu được lót bằng gỗ chứ không phải đúc bê tông. Hai ông cháu ông Thìn ở tầng trệt, còn tôi được sắp xếp trọ ở trên lầu với lối đi lên là một cầu thang ngắn và hẹp được lát những viên gạch có màu như gạch nung đã nứt vỡ đôi chỗ. Mỗi lần giẫm lên lại nghe âm thanh lục cục.

Tầng trên cũng không quá rộng rãi nhưng khá thoáng mát, có cả nhà tắm riêng nhưng bếp thì phải dùng chung ở tầng dưới. Đối với người chỉ biết luộc rau hay chiên trứng như tôi thì việc nấu nướng cũng không quan trọng lắm. Đồ đạc sẵn có cũng không nhiều, ông Thìn bảo tôi có thể tùy nghi sử dụng. Tôi tìm thấy chiếu và gối được xếp lại cẩn thận bọc ngoài bằng túi nilon, mà khi trải ra vẫn còn nghe thoang thoảng mùi nắng mới. Trong góc có đặt một chiếc tủ đóng dính cùng vài kệ gỗ nhỏ_ sẽ rất thích hợp để dụng cụ vẽ và sách của tôi. Mở tủ ra xem thử, không có gì ngoài vài tấm lót bằng nhật trình đã chuyển màu ố vàng cùng mùi gỗ gay gay xộc ngay vào mũi.

Phòng không có cửa sổ, nhưng bù lại chỉ bước ra ban công sẽ thấy được ngay cả một bầu trời đêm mênh mang thăm thẳm. Có thể nói góc ban công này đã thu hút tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Bây giờ nó vẫn còn khá trống trải, nhưng tôi đã tự họa cho mình hình ảnh trong tương lai. Tôi sẽ kiếm vài cái cây dễ chăm sóc đem về trồng, treo lên một chiếc chuông nhỏ để đón gió qua cửa. Đặt thêm một chiếc ghế gỗ tôi đã có nơi để ngóng chờ bình minh mỗi ngày. Hôm nào mưa, tôi sẽ đem ghế vào phòng rồi bình lặng mà ngắm mưa rơi, thấy đời dường như đang trôi qua rất nhẹ…

Những đêm đẹp trời, tôi còn có thể đem giá vẽ ra để vẽ.
Còn vẽ gì ư?
Có thể là ngõ nhỏ bình yên với hai hàng cây nhạc ngựa xào xạc mỗi khi gió về.
Có thể là nhà ai vẫn còn thấp thoáng ánh đèn ẩn hiện như đang thao thức chờ đợi một tiếng bước chân.
Vẽ cả âm thanh cọc cạch của những chiếc xe đạp mỏng mảnh mà chất trĩu nặng gánh mưu sinh, lẻ loi đi về trong đêm tối một mình…

Trái tim thấy được bao xa tôi sẽ vẽ bấy xa. Giấy vẽ không đủ thì tôi còn có cả một bầu trời bao la để họa vào.

Thế nên người ta vẫn nói người nghèo thường có trí tưởng tượng rất phong phú. Bởi họ có gì đâu ngoài bốn bức tường cũ kỹ cùng một mái nhà lỗ chỗ ánh sao rơi, trống trải lắm nên có thể mặc sức mà vẽ vời. Vẽ cả một tòa biệt thự, thêm chăn êm nệm ấm sực nức hương nước hoa, vẽ cả một chiếc ti vi bật nhạc thật to… để rồi họ ngủ vùi trong tiếng mũi vo ve, và mùi ẩm mốc cứ lẩn quẩn trong từng thớ không khí đặc quánh.

Hành trang tôi mang theo cũng không nhiều. Tất cả đều được để tạm lên mấy cái kệ. Chiếc tủ gỗ thì tôi mở hẳn hai cánh cửa ra, cho thoáng bớt mùi mới cất đồ vào được.
Còn phải tìm tờ nhật trình mới thay mấy tờ đã cũ kia. Vật dụng cá nhân cũng chỉ có vài món cơ bản chắc cũng phải mua thêm. Giờ đây muốn mua thêm một món gì tôi đều phải cân nhắc thật cẩn thận: có cần thiết không, lựa loại nào có giá cả hợp lý… Vì tôi không muốn chẳng mấy chốc mà mình đã tiêu hết số tiền mang theo, nên việc trước nhất tôi phải làm là tìm được công việc đã. Giấc mơ đôi khi vẫn phải gắn liền với thực tế mà thôi.

Tôi vừa ngả lưng nằm xuống vừa lẩm nhẩm suy tính. Tự an ủi mình từ đêm nay trở đi ít nhất mình cũng đã có một nơi trú ngụ. Sự mệt mỏi bắt đầu buông màn mi mắt, tôi mơ màng tưởng tượng sẽ lấp đầy bức tường trống đối diện bằng một nụ cười… và dần dần tan vào giấc ngủ trong tiếng gió thổi lao xao…

Hành trình

Hắn gặp nàng lần đầu tiên cũng đã là chuyện của hơn ba tháng về trước. Khi Minh mang nàng đến gặp hắn, hắn cũng không có mấy ấn tượng, chỉ nhớ mơ hồ Minh giới thiệu: nàng là “lính mới” mong hắn chiếu cố nàng nhiều hơn.
Nghe thế miệng thì đáp đồng ý, nhưng thái độ hắn vẫn khá là dửng dưng. “Lính mới” thì sao, không có chút bản lĩnh tên kia dễ gì cho nàng lộ diện, cũng chẳng cần quan tâm quá mức như thế. Minh đề nghị để nàng lại cho hắn mấy ngày để hai bên có thời gian tìm hiểu nhau thêm, còn dễ bề cộng tác. Hắn cũng không từ chối.Mấy ngày này hắn mới có dịp tiếp xúc với nàng nhiều hơn. Nhận ra nàng quả thật không tồi, khá có tư chất, cũng rất có sức chịu đựng. Khi hắn quan sát nàng, thì nàng cũng không e dè che giấu đi ánh mắt đáp trả lại. Chỉ là trong tích tắc ấy, hắn cảm thấy lấp lánh một tia không cam lòng xẹt qua trong đáy mắt nàng. Nhưng rồi tan biến mất rất nhanh như một vệt sao băng vút qua giữa bầu trời đêm mà thôi. Hắn chợt ngẩn ngơ, nhưng rồi lại cười trừ. Hắn đã quá quen với thái độ những tay còn non như nàng. Trải qua thực tế rồi tự nàng sẽ biết thay đổi như thế nào. Còn nếu nàng không thể tự điều chỉnh, hắn sẽ sẵn sàng loại trừ nàng. Hắn không muốn phí thời gian của mình vào những thứ không có hiệu quả.Không cam lòng thì sao? Lấp lánh thì sao? Thứ nào rồi cũng sẽ tàn lụi theo thời gian mà thôi.Giữ đúng lời hứa với Minh, một tuần sau hắn mang nàng lên đường. Cả hai bắt tàu lửa ra Nha Trang. Là lần đầu nên nàng bắt đầu lúng túng và có vẻ sợ hãi. Hắn đã đoán trước tình huống này nên nhanh chóng trấn an, giúp nàng bình tĩnh lại, đồng thời không khỏi hơi nhếch mép cười: Lính mới vẫn chỉ có thế thôi. Đến địa điểm ước định thì cả hai chia tay nhau. Đoạn đường trở về của nàng và hắn khác nhau. Nhiệm vụ dẫn đường của hắn đã xong, giờ là tới hành trình riêng của nàng mà thôi. Tất cả bây giờ đều thuộc vào ý chí, và quyết tâm của nàng, cũng là cơ hội biểu hiện cho ông chủ của nàng biết nàng có năng lực đến đâu.Trên đường trở về hắn nhận được tin nhắn của Minh báo nàng đã về tới nơi, còn cảm ơn hắn và khen ngợi thành tích nàng mang về. Hắn cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi. Nàng quả thật cũng không tệ.

Sau khi hắn về đến nhà Minh lại đến tìm hắn. Minh bảo tin tưởng hắn, và thấy nàng cũng hắn cũng khá hợp nhau muốn hắn tiếp tục dẫn đường cho nàng. Hắn biết Nha Trang không thể nào là điểm dừng tham vọng của Minh, cũng không phải là giới hạn của nàng. Hắn đồng ý.
Hắn và nàng tiếp tục rong ruổi cùng nhau. Quãng đường càng ngày càng xa. Nàng vẫn thế im lặng và nghe mọi mệnh lệnh của hắn. Nhưng thi thoảng trước những chuyến hành trình, hắn vẫn bắt gặp một tia không cam lòng trong mắt nàng. Hắn không báo lại cho Minh. Dù Minh đúng ra phải là người được biết đầu tiên. Vì điều này chứng tỏ nàng vẫn chưa hoàn toàn phục tùng, rất dễ có sai sót xảy ra trong quá trình hành động. Nhưng hắn bất giác nổi lên một tia hứng thú hay đúng hơn là ác ý với nàng. Hắn muốn tự tay bóp chết cái không cam lòng đó… như có người đã từng bóp chết giấc mơ của hắn.

Hắn đề nghị với Minh tiếp tục nâng cao nhiệm vụ của nàng, nàng cũng không kêu ca mà càng cố gắng hơn nữa. Có điều hắn biết nàng đã sắp đến mức cực hạn. Sức khỏe, sự nhanh nhẹn của nàng đã bắt đầu có dấu hiệu chùng lại, chỉ có ý chí của nàng mới giúp nàng vững vàng trên những hành trình dài thăm thẳm đó.

Hắn bắt đầu hoài nghi về nàng, về hắn. Hắn từng đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho số phận đẩy đưa hắn đến con đường hắn không mong muốn. Nhưng lúc đó nếu hắn cố gắng hơn nữa, giữ vững niềm tin của mình, có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi. Bất chợt hắn cảm thấy mình mệt mỏi vì những chuyến hành trình lầm lũi này. Chỉ có nàng và hắn, chỉ có không cam lòng cùng ngơ ngác.

Minh đến tìm hắn nói rõ ý định cũng là tương lai của nàng. Thật ra dù hắn không nói ra, với một người dạn dày kinh nghiệm như Minh cũng đoán được tình trạng của nàng. Vì vậy Minh muốn lúc nàng vẫn còn chút sức khỏe thì để nàng sinh nở. Hắn không đồng ý, cũng chẳng phản đối. Hắn chỉ muốn Minh cho nàng đi cùng hắn một chuyến nữa. Không đi xa, chỉ là đến Nha Trang _ điểm đến đầu tiên của nàng cùng hắn.

Ba ngày sau hắn và nàng lên đường. Khi lên tàu nàng chẳng còn cái vẻ e sợ như lần đầu, hắn thì ngược lại bắt đầu hoang mang và lo lắng. Xuống tàu rồi hắn cũng không đưa nàng vể điểm tập kết mà mang nàng đến một nơi khác, rồi cứ thế lặng lẽ ngồi nhìn nàng tận đến khi mặt trời xuống núi. Hắn thở hắt một hơi, nhìn sâu vào đôi mắt nàng đang được hoàng hôn nhuộm thẵm một màu, đến cuối cùng vẫn là không đành lòng nhìn nàng bị mất đi đôi cánh. Hắn mở cửa lồng, tìm cách tháo kiềng cho nàng:
– Mày đi đi. Đừng quay về nữa. Chủ của mày đã quyết định đem mày đi gầy giống. Chuyến đua này chính là chuyến đua cuối cùng của mày.

Hắn không biết nàng có hiểu lời của hắn không, chỉ là tia không cam lòng trong mắt nàng càng lúc càng nồng đậm. Nhưng hắn chợt nhận ra lần này là dành cho hắn, nàng quyến luyến hắn. Khẽ chạm nhẹ vào bộ lông nàng, hắn biết hắn sẽ rất nhớ nàng. Nhưng hắn vẫn nâng nàng ra khỏi lồng, tung nàng lên bầu trời cao thăm thẳm.
– Hãy bay đi tìm tự do của mày.

Minh đến tìm hắn báo tin: nàng không trở về, nhưng cũng không trách hắn lời nào. Vì chim bồ câu trong cuộc đua không về được đích cũng là chuyện bình thường thôi. Minh còn ngỏ ý muốn hắn tiếp tục dẫn đường và thả chim đua cho Minh. Lần này thì hắn từ chối.
– Tôi không làm nghề này nữa.
Minh ngẩn ngơ nhìn hắn:
– Sao thế?
Hắn chỉ mỉm cười không nói. Minh quan sát hắn một chút rồi phán:
– Ông hôm nay lạ quá!
Hắn cũng cảm thấy thế, có lẽ vì trong mắt hắn bắt đầu xuất hiện một vùng đất khác. Nàng đã bay đi tìm bầu trời tự do của nàng, còn hắn sẽ quay về nơi mà hắn đã chôn vùi giấc mơ một thời của mình.

Đâu phải thứ nào rồi cũng sẽ tàn lụi theo thời gian…

Anh đã khác và em cũng khác

Còn gì không em nơi phía cuối mùa thu?
Những chiếc lá bay theo chiều gió ngược
Hội ngộ _ chia ly chỉ là trong tâm tưởng
Có ai cho tôi vay mượn nỗi buồn…

Để trước mặt em, trọn vai kẻ si tình
Mắt dõi xa xăm, mơ về thời hoa mộng
Bờ môi run run, tên cũng thành nức nở
Em cười, tôi cười. Ai sẽ đau hơn?

Đã qua rồi thuở buồn như tan vào đêm
Giấc ngủ chìm trong nỗi đau âm ỉ
Ai tìm ai trong cơn dài mộng mị
Có những người khóc trong cả giấc mơ…

Đã qua rồi một thuở đó em ơi
Xưa ích kỷ yêu, nay ích kỷ nhau dằn vặt
Em bến tôi bờ, dòng tình yêu ngăn trở
Sông đổ ra khơi, có thể quay về?

Năm tháng xóa nhòa, hoài niệm hoen mi
Bóng yêu xưa tự bao giờ ngược hướng?
Tôi đã khác và em cũng đã khác.
Chẳng còn gì… phía cuối mùa thu đâu em.

Hoài _ Chương 3

Hoài _ Chương 3

Ráng nuốt cho xong dĩa cơm, tôi quyết định thử tìm ông Hoàng _ người xa lạ duy nhất mà tôi quen biết ở đây để hỏi thăm lần nữa. Vừa tìm đường trở lại nhà ga, tôi vừa lo lắng là ông Hoàng đã về nhà. May mắn sao, ông trời cũng còn chút xót thương tôi.

– Sao cậu lại quay lại? Không vừa ý nhà đó à?

Không vừa ý ư? Tôi thậm chí còn chưa bước được qua cánh cổng. Nghe tôi kể lại, ông Hoàng khà khà cười ra vẻ khoái trá lắm.

– Đấy lão già ta là như thế đấy. Tôi đã bảo rồi mà.

– Ông ơi, ông còn chỗ nào khác không, giới thiệu cho cháu với.

Nghĩ nghĩ một chốc ông mới đáp:
– Tôi cũng chỉ biết có mỗi nhà ông Thìn đó thôi. Nhưng cậu đừng lo, để tôi dắt cậu đến xem sao. Chắc ông ấy cũng sẽ nể mặt tôi.

– Vâng. Cháu cám ơn ông nhiều lắm. Cháu toàn làm phiền ông từ qua đến giờ.

– Hừ, khách sáo làm gì. Tôi cũng từng một thời như cậu đấy thôi. Xách ba lô lên đường rong ruổi. Hành trang chẳng có gì ngoài nắng và gió. Ăn bờ ngủ bụi, mà trái tim vẫn sục sôi hy vọng ha ha. Nghĩ lại cũng không ngờ mình dám liều thế!

– Thế ông có từng hối tiếc vì chuyện đó?

– Hối tiếc ư? Con người ta ai chẳng đôi lần như thế. Lúc cô đơn, lúc mệt mỏi, thậm chí cả tuyệt vọng… Sao không cảm thấy hối tiếc được chứ. Nhưng tôi biết chắc chắn, nếu thời gian có quay lại lần nữa, thì cả tôi và cậu vẫn chọn con đường như thế mà thôi.

– Vì chúng ta là những con tàu không tìm được sân ga ư…

– Ngày xưa tôi cũng từng nghĩ như cậu.

– Còn bây giờ?

– Bây giờ ư… Tôi chỉ là một cái ga xếp bị thời gian lãng quên mà thôi…

Sau giờ tan tầm, ông Hoàng dắt tôi đến nhà ông Thìn lần nữa. Phố thị bắt đầu lên đèn, trời cũng đã ráo mưa, chỉ còn một làn hương âm ẩm cứ vấn vít trong không khí mãi không tan. Tiếng chuông rè rè lại vang lên trong ngõ vắng. Lần này ông Thìn ra mở cửa rồi gương mặt thoáng nét ngạc nhiên khi thấy ông Hoàng và tôi.

– Thật là quý hóa, hôm nay rồng đến nhà tôm đây. Mời bác vào chơi ạ

– Hừ, với tôi mà ông còn bày đặt ra cho ai xem. Mau vào nhà thôi nào, cho tôi xin ngụm nước, khát khô cả cổ rồi đây.

Ông Thìn cũng cười đáp lại. Cửa được mở rộng ra, ông Hoàng bước vào, tôi cũng khẽ gật đầu chào ông Thìn rồi lóng ngóng theo sau. Đi qua cửa, bước vào căn phòng đầu tiên hình như là phòng khách với những vật bày trí phủ đầy dấu ấn cũ xưa. Chiếc tủ thờ cẩn xà cừ, bộ bàn ghế bằng gỗ dùng bao nhiêu năm mà nước bóng được như thế. Trên tường cũng có treo vài bức tranh sơn mài màu sắc đã có phần bợt bạt: kết nghĩa vườn đào, cá chép trông giăng…

Thấy tôi vẫn còn đứng tần ngần, ông Thìn cất giọng:
– Cậu cũng ngồi đi.

Tôi ngoan ngoãn nghe lời ngồi ở một bên, nhìn ông Thìn rót trà ra mấy chiếc tách. Tôi đưa hai tay đón lấy chung trà. Hơi ấm lan tỏa khắp lòng bàn tay, tôi nhấp thử một ngụm. Hương trà mộc mạc thôi, nhưng thật khiến lòng người dễ chịu.

Ông Hoàng thì uống cạn hết một hơi, khà một tiếng như người ta uống rượu. Ông Thìn thấy thế cũng phải bật cười:
– Thật là mời ông uống trà cứ như trâu gặm mẫu đơn. Thật phí hết trà ngon của tôi. _Nói rồi ông quay sang tôi.

– Cậu uống được chứ? Có đậm lắm không?

– Dạ không. Cháu thấy thế này uống vừa rồi ạ.

– Đúng thế, trà pha loãng quá thì thà uống nước lọc còn hơn.

– Đấy có người không chê trà ông pha đậm rồi đấy. _ Ông Hoành tranh thủ giành lấy tình cảm thêm cho tôi.

– Hừ, ông muốn nói gì thì nói thẳng đi. Nhưng nói trước tôi không cho những người không rõ ràng thuê phòng trọ đâu.

– Ông cứ nóng nảy thế. Để nghe tôi hết đã. Cháu Trường đây có gì mà không rõ ràng, chẳng là nó ngại nên chưa dám nói thôi.

Nói rồi ông Hoàng kể lại chuyện của tôi. Chủ yếu là việc tôi muốn dọn ra ngoài sống để tự lập mà thôi. Ông Thìn nghe xong, gương mặt vẫn đầy vẻ đăm chiêu:
– Không phải tôi khó khăn gì. Nhà tôi neo người, chỉ có hai ông cháu, nên mới phải cẩn thận thế. Còn cậu, ra ngoài bươn chải có nghĩ đến sẽ khó khăn thế nào không? Hay được dăm bữa liền bỏ cuộc.

– Ông này, sao cứ làm nhụt chí tuổi trẻ thế. Cứ cho bọn nó ra đời mà học hỏi, có mất mát gì đâu. Mình là những người đi trước, giúp được thì cứ giúp chứ sao.

– Hừ, cứ coi như tôi nể mặt ông đi. Nhưng tôi giao trước: không được dẫn bạn bè về nhà, đi đâu cũng phải về trước 10h. Sau giờ đó tôi sẽ đóng cổng. Còn nữa, phòng ốc phải giữ gọn gàng sạch sẽ. Cậu có làm được không?

– Dạ, cháu làm được ạ!

– Còn chuyện quan trọng nhất.

– Dạ?

– Đưa giấy tờ tùy thân của cậu cho tôi xem, còn phải đi khai báo tạm trú nữa chứ. Ông thật là vẽ chuyện cho tôi đấy ông Hoàng.

Ông Hoàng không đáp, chỉ quay qua nhìn tôi, hấp háy mắt cười.
Tôi bắt đầu dọn đến ở trọ nhà ông Thìn từ ngày hôm đó.

(còn tiếp)

Hoài _ Chương 2

Hoài _ Chương 2

 
Sáng hôm sau, tôi cầm theo mảnh giấy ông Hoàng vẽ chỉ đường đi tìm nhà trọ. Trời vẫn còn rây mưa lâm râm, không đủ ướt áo nhưng vẫn lùa được cái lạnh thấm sâu vào da thịt. Ngủ ở một nơi xa lạ, giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị, nên tôi vẫn cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Mảnh giấy nắm chặt trên tay âm ẩm ướt, những vệt mực dường như cũng đang nhòe đi.

Không hiểu vì thời tiết đỏng đảnh hay vì thị xã này vốn đã lặng lẽ như thế, mà người trên đường đi lại khá thưa thớt. Thi thoảng có vài chiếc xe đạp cọc cạch chạy qua. Còn tiếng kèn xe máy thì hầu như không có, làm cho đôi tai tôi vốn dĩ thường ngày phải nghe quá nhiều tạp âm, giờ đây cảm giác nhẹ nhàng hẳn. Gió bắt đầu đẩy đưa cho tôi những thanh âm khẽ khàng và dịu dàng hơn: tiếng nước rỏ long tong từ những đầu hồi, vài tán lá xào xạc, và tôi tưởng như mình đang nghe âm thanh của những ngọn cỏ đang cựa mình đón mưa…

Theo chỉ dẫn, tôi quanh co qua vài con đường với những dãy phố nhấp nhô như đây chính là hình mẫu của mấy bức tranh nỗi buồn phố thị mà tôi đã xem: rêu phong, cũ kỹ, và dường như tất cả đều đã lỡ bước lạc nhịp thời gian. Ngôi nhà ông Hoàng giới thiệu cho tôi nằm khép mình trong một ngõ vắng trồng đầy những cây nhạc ngựa. Tôi đọc lại địa chỉ lần nữa xem có chính xác không, xong rồi mới tranh thủ lấy tay vuốt mái tóc ngay ngắn lại, cũng xem qua quần áo_ tuy có chút nhăn nhưng coi như cũng là tươm tất đi. Cảm thấy ổn thỏa rồi, tôi mới nhấn chuông. Âm thanh rè rè đứt quãng reo lên trong sự tĩnh lặng của ngõ càng thêm vang vọng. Mất một lúc sau mới có người ra mở cửa. Tôi đoán chừng người này chính là ông Thìn chủ nhà _ cũng là người bạn mà ông Hoàng đã giới thiệu. Tôi không dám quan sát lâu, sợ mang tiếng thất lễ, nên liền cất giọng chào trước:

– Cháu chào ông. Cho cháu hỏi phải đây là nhà của ông Thìn không ạ?
– Đúng rồi. Tôi là Thìn đây. Cậu tìm ai? _ Giọng ông trầm trầm mà hữu lực.
– Dạ, là ông Hoàng làm ở nhà ga, giới thiệu cháu đến đây thuê phòng trọ.

Nghe thế ông bèn mở cánh cửa rộng ra thêm một chút, nhưng không phải để mời tôi vào mà là để có thể quan sát tôi rõ hơn. Tôi cũng len lén nhìn ông. Đoán chừng ông cũng cỡ tuổi ông Hoàng. Nhưng so với gương mặt ông Hoàng luôn có nụ cười thường trực thì ông Thìn nhìn có vẻ nghiêm khắc hơn nhiều.

– Cậu tên gì? Từ đâu đến? Sao lại muốn thuê phòng trọ?
– Dạ cháu tên Trường. Cháu từ thành phố… mới đến đây hôm qua. Cháu…

Thấy tôi cứ ấp úng, ông Thìn càng tỏ vẻ không kiên nhẫn:
– Nếu cậu không muốn nói thì thôi, tôi cũng không muốn cho mấy người không rõ ràng thuê phòng. Chào cậu.

Tôi chưa kịp phân trần thì cánh cửa đã đóng sập lại trước mặt tôi. Toan gọi cửa lần nữa, nhưng như thế thật không phải phép. Tôi nghĩ nghĩ rồi quyết định, trước tiên cứ thử đi dò hỏi xung quanh xem còn nhà nào cho thuê phòng trọ không.

Lòng vòng cả buổi sáng cũng không thu được kết quả gì. Trưa tôi ghé một tiệm cơm ven đường tìm chút gì bỏ bụng. Lựa cơm với những khứa cá kho cà thấm đẫm ớt, tôi tranh thủ hỏi thăm chủ quán có biết chỗ có cho thuê phòng không.

– Cậu mới đến không biết, chứ thị xã này nhỏ như cái lỗ mũi, có mấy ai chịu đến đâu mà người ta kinh doanh phòng trọ. _ Vừa trả lời, tay chị chủ vẫn thoăn thoắt xới cơm, múc thức ăn cho tôi.

Tôi cám ơn rồi đón lấy dĩa cơm, đi tìm một bàn trống ngồi ăn. Thấy chung quanh mình vài bàn khác cũng đang có khách dùng bữa. Quán cơm bình dân, khách chủ yếu cũng là dân lao động, ăn uống trò chuyện râm ran. Những con người ăn mặc có phần luộm thuộm và sự vất vả dường như đang khắc sâu từng nếp nhăn trên gương mặt họ. Nhưng ít nhất đêm nay họ còn có một chốn để quay về.
Còn tôi, tôi sẽ tiếp tục lang thang đến đâu?
Muỗng cơm vừa cho vào miệng, tôi chỉ còn có thể cảm nhận vị đắng chát.

(còn tiếp)

Hoài _ Chương 1

Hoài _ Chương 1

Thị xã đón chào tôi bằng một cơn mưa tầm tã. Xuống tàu rồi, tôi vẫn cứ đứng ở nhà chờ, ôm túi hành lý trong tay, ngơ ngẩn nhìn từng bóng người vội chạy đến chạy đi. Phố thị nhỏ nên người xuống ga này cũng thưa thớt. Chẳng mấy chốc dường như chỉ còn lại mình tôi và… mưa. Vài bóng đèn được thắp lên tỏa ra những vòng sáng vàng nhàn nhạt_ thứ màu vàng thật đặc biệt chỉ có khi pha vào đó nỗi cô đơn.

Một ông bác mặc đồng phục của nhân viên nhà ga chắc thấy tôi cứ đứng mãi đó nên đi ra hỏi thăm:
– Cậu chờ người nhà đến đón à?

Tôi lắc đầu:
– Không, cháu từ nơi khác mới đến. Gần đây có nhà trọ nào không bác?

Nghe tôi nói thế, người đàn ông có mái tóc điểm hoa râm kia cẩn thận nhìn tôi một lượt:
– Cậu nhìn cứ như học sinh, không phải bỏ nhà đi đấy chứ?

Tôi nghe thế chỉ còn biết mỉm cười… chua chát:
– Trông cháu giống dân bỏ nhà đi lắm à?
– Chẳng có điểm nào khác. Mà thôi, gần đây cũng chả có nhà trọ nào đâu. Cậu cứ vào đây với tôi trước đã.

Nói rồi ông cũng dợm bước quay vào phòng, nghĩ nghĩ một hồi tôi cũng theo sau. Căn phòng trực không rộng lắm cũng chẳng bày biện gì. Một chiếc bàn làm việc, trên có đặt vài chồng sổ sách, cạnh đó là một tủ hồ sơ , rồi mới tới “góc nhỏ riêng tư” mà ông bác hóm hỉnh giới thiệu: một chiếc chiếu cuộn gọn dựng ở góc, phích nước sôi, cùng vài vật dụng linh tinh khác.

Tôi vục đầu vào bát mì tôm còn tỏa khói nghi ngút mà ông Hoàng _người trực nhà ga tốt bụng vừa nấu cho. Chợt cảm thấy tiếng mưa rả rích ngoài kia như vọng về từ một cõi xa xăm. Nước dùng nóng hôi hổi tràn qua cổ họng, rót từng chút ấm áp xuống tứ chi tê lạnh, có ớt đâu mà tôi cảm thấy sóng mũi mình lại cay cay. 

– Đúng là tụi trẻ chúng bây nông nổi và bồng bột quá đi. Nhưng thế mới đúng là tuổi trẻ chứ. Cứ đi đi con. Lăn lộn, thất bại rồi mới khôn ra. _ Nghe xong câu chuyện của tôi, ông Hoàng cười khà khà phán cho.

Nông nổi và bồng bột ư? Tôi nghĩ ông nói không hề sai. 
Thi xong tốt nghiệp cấp 3, tôi quyết định không thi tiếp vào Đại học mà sẽ vừa đi trải nghiệm các nơi vừa tự học vẽ. Cả nhà tôi ai cũng phản đối, rồi đủ thứ lý do được đưa ra: sức học tôi không hề tồi, phải có tấm bằng đại học mới mong tiến thân, rồi thì tương lai, rồi cả mặt mũi gia đình… những sợi dây chằng chịt đã thít chặt lấy cổ tôi suốt mười mấy năm qua.
Trong mắt gia đình và bạn bè, tôi luôn là một đứa con, một người bạn bình thường và ngoan ngoãn. Nhưng chỉ riêng tôi biết được, nỗi cô đơn tự bao giờ đã xâm nhập và gặm nhắm hết tâm hồn tôi. Mãi mãi tôi cũng không thể nào có được cảm giác bình yên. Và tôi biết đã đến thời điểm cuối cùng. Một là phải cắt phựt những ràng buộc ấy đi, nếu không chính bản thân tôi sẽ bị chúng quấn chặt và hút đến cạn kiệt chút sinh lực ít ỏi còn lại của mình. Dòng máu chảy trong huyết quản tôi đang kêu gào sự thoát ly. Dù tôi biết để có được điều ấy, tôi sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ.

– Thế bây giờ cậu dự tính thế nào?
– Cháu tính tìm một chỗ trọ trước, rồi mới đi tìm công việc.
– Việc làm thì tôi không thể giúp cậu rồi. Nhưng tôi có ông bạn cũng đang có phòng cho thuê. Có điều ông ấy là người kỹ tính lại thích yên tĩnh, nên cũng rất kén khách trọ. Tôi chỉ giới thiệu, có được hay không thì còn phải xem đã.
– Cháu cám ơn ông trước. Được hay không cũng không sao ạ. Ông giúp cháu nhiều quá rồi. Nếu không có ông, đêm nay cháu chẳng biết mình sẽ ở đâu.
– Có gì đâu. Tôi ngồi trong phòng quan sát cậu một hồi, thấy cậu cứ ngơ ngẩn đứng một chỗ. Đoán chừng cậu có chuyện gì nên đến hỏi thăm thử.

Đêm nay không có tàu qua ga, sắp xếp xong công việc ông Hoàng mới trải tấm chiếu ra, vặn nhỏ ngọn đèn bàn rồi bảo tôi nghỉ ngơi. Tôi lấy vài bộ quần áo ra, xếp vuông vắn làm cái gối tạm, rồi mới nằm xuống một bên chiếu. Nghĩ nghĩ sao tôi lại muốn hỏi:

– Trông cháu giống kẻ gian lắm sao, mà ông quan sát cháu kỹ thế?
Mãi vẫn không có tiếng ông Hoàng trả lời, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Chợt mơ màng nghe thấy dường như có ai đang buông một tiếng thở dài, nhẹ tan vào màn đêm thăm thẳm…

(còn tiếp)

Hồi Ức thành _Chương 14: Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu

Chương 14 : Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu

(Bọ ngựa rình ve, chim sẻ sau lưng)

 

Hoàn Nhan Tuyết Y đang ngự trong tẩm cung thì được một trong những « tai mắt » của nàng xếp đặt cạnh đại vương báo tin: Hoàn Nhan Hồng Liệt vừa tiến cung diện thánh.

– Giữa đêm hôm thế này, hắn còn nhập cung. Nếu không phải vì chuyện của Đoan Mộc Duệ thì còn có thể là chuyện gì ? _ Hoàn Nhan Tuyết Y lo lắng.

Nàng không muốn phụ vương gặp nguy hiểm, nhưng nàng cũng không muốn Đoan Mộc Duệ bị bất cứ tổn hại nào.

– Công chúa. Hay chúng ta hãy tìm cách báo tin cho Tả hộ pháp, để người kịp thời trốn thoát.
– Hừ, ngươi nghĩ chuyện Hoàn Nhan Hồng Liệt tiến cung, chỉ mình chúng ta biết sao ? Chắc chắn Tả hộ pháp cũng đã biết chuyện này.
– Ý người là … Ngải Mễ không hiểu ?
– Đây cuối cùng cũng chỉ là một ván cược. Đoan Mộc Duệ cược với tham vọng của Hoàn Nhan Hồng Liệt. Còn giáo chủ của chúng ta thì đánh cược với ông trời, xem ai mới đúng là chân mệnh thiên tử.
– Nếu vậy e rằng Đại vương sẽ gặp nguy hiểm !
– Ha ha, ngươi nghĩ phụ vương của ta là người dễ dàng để cho người khác bày bố thế sao ? Ai thắng ai thua, còn chưa biết được.

Đúng vậy, Hoàn Nhan Tuyết Y biết rằng ba người ấy sẽ dốc toàn bộ “mưu tính ” vào ván cờ này. Đến cuối cùng, ai thành ai bại là điều không thể nào đoán được. Nhưng nàng biết chắc chắn có một kẻ chưa bắt đầu cuộc chiến thì đã hoàn toàn bại trận. Đó chính là … bản thân nàng. Giữa tình và hiếu, nàng làm cách nào cho vẹn cả đôi đường đây ?

– Ta phải làm sao đây hả Ngải Mễ ?
……….
– Ngươi nói sao ? Đoan Mộc Duệ cấu kết với bọn người Tống âm mưu hành thích ta ? _ Vừa nghe Hoàn Nhan Hồng Liệt nói xong, long nhan liền nổi giận.
– Bẩm đúng thế thưa Đại vương, thần đây không dám một lời dối trá.
– Hừ, đúng là nuôi ong tay áo. Còn khiến cho ta nghĩ hắn là một nhân tài đáng trọng dụng.
– Thần cũng không ngờ thuộc hạ mình lại có mưu đồ như thế. Thật tội đáng muôn trách.

Hoàn Nhan Lượng nghe thế sắc mặt như cũng dịu đi vài phần :
– Tri nhân tri diện bất tri tâm. Chuyện này không thể nào trách Hoàn Nhan giáo chủ, chỉ trách dã tâm của Đoan Mộc Duệ kia quá lớn mà thôi. Nếu đã thế ta sẽ toại nguyện cho hắn.
– Thần ngu muội chưa hiểu ý Đại vương ?
– Ngươi cứ theo kế hoạch hắn đưa ra, giả vờ đồng ý liên thủ với hắn. Chuyện còn lại ta tự có sắp xếp.
– Thần xin tuân mệnh.

Khuya đêm ấy, một con ưng đưa tin bay vào phòng của Đoan Mộc Duệ. Xem xong thư tín, hắn bèn hồi đáp bằng hai chữ “thu vây”. Nhìn cánh chim vừa được thả ra trong phút chốc đã tan biến vào bóng tối, Đoan Mộc Duệ khẽ thở dài… Đêm nay có bao nhiêu người sẽ mất ngủ…

Trong lúc ấy tại cấm địa của Thiên Nhẫn giáo.

– Giáo chủ, tại sao người lại bẩm báo chuyện này cho Đại vương ? Đây không phải là cơ hội tốt để chúng ta hành sự sao ? _ Uy Minh không hiểu quyết định của Hoàn Nhan Hồng Liệt, liền hỏi.

– Hừ, ngươi tưởng ta không muốn sao. Nhưng đối phó với con cáo già Hoàn Nhan Lượng, nếu không nắm chắc phần thắng trong tay, thì chỉ tổ làm bứt dây động rừng.
– Nên vì vậy người mới quyết định đem tin tức này dâng lên Đại vương, để ngài ấy thêm tin tưởng người .
– Các ngươi nên nhớ đã là kẻ ngồi trên ngai vàng, điều tiên quyết là tuyệt đối không được tin bất cứ ai_ ngoài trừ bản thân mình. Hoàn Nhan Lượng cũng thế thôi. Ta có làm bao nhiêu chuyện thì vĩnh viễn vẫn là cái gai mà hắn muốn nhổ bỏ.
– Chúng thuộc hạ vẫn chưa hiểu ý người.
– Chúng ta hiện tại vẫn chưa biết hết thực lực của Hoàn Nhan Lượng thì tội dại gì mà phải đâm đầu vào chỗ chết. Cứ để bên Đoan Mộc Duệ thăm dò hư thực thế nào đã.
– Nhưng nếu bỏ qua cơ hội này thật đáng tiếc !
– Ai nói là ta bỏ qua cơ hội này… _ Hoàn Nhan Hồng Liệt lạnh lùng cười.
– Ngài đã có cao kiến ?
– Ha ha, chỉ là ta thấy lực lượng của Đoan Mộc Duệ quá ít, nên muốn tặng thêm cho hắn vài tử sĩ mà thôi.
Nếu đám tử sĩ hắn dày công huấn luyện này hành thích thành công, dĩ nhiên là rất tốt. Nhưng nếu như thất bại, hắn cũng không cần quá lo lắng. Mọi tội lỗi đều đã được định là sẽ đổ lên đầu của Đoan Mộc Duệ.

– Hừ. Đoan Mộc Duệ, ngươi muốn uy hiểp bản vương ư ? Cuối cùng cũng chỉ có thể làm một contốt thí cho ta.

Bàn cờ đã hạ, thành bại đôi khi chỉ cách nhau đúng một nước mà thôi !

Chật

Chật

Anh vẫn hay nói đùa với mọi người là:
– Chúng ta cũng chỉ như những con dế sống trong mấy chiếc hộp mà thôi.

Vuông vức và tù túng.

Mỗi ngày cứ đúng giờ thức dậy, chuẩn bị đi làm, chui từ một chiếc nhỏ sang một chiếc hộp to hơn với đủ thứ mùi pha trộn trong âm thanh e e của những chiếc máy lạnh mà từ bao giờ bật nó đã trở thành một thói quen như bật công tắc đèn..

Anh không biết cảm giác của những con dế bị nhốt trong hộp thế nào. Còn anh_ anh cảm thấy ngột ngạt. Anh thèm một bãi xanh ngút ngàn, thèm cả cái mùi cỏ mới cắt ngai ngái.
Và bất giác không hiểu tại sao, mỗi khi nhìn từng dòng nước mưa chảy ngoằn nghoèo trên ô cửa kính, anh lại cảm thấy khát vô cùng. Uống vội vài cốc nước, cơn khát ấy vẫn chẳng thể thuyên giảm.

Khô khốc và ram ráp.

Những con dế mơ về một khung trời tự do qua mấy cái lỗ thông hơi bé ti hin. Còn anh mơ về gì khi vô tình phát hiện ra một mảnh xanh be bé?

Phòng làm việc của anh nằm trên lầu ba. Cuối hành lang người ta có đục thêm một ô vuông nhỏ, gắn vào tấm lưới sắt mắt cáo. Vậy là những con dế đã có lỗ thông hơi.

Thi thoảng căng thẳng anh lại bước ra đó, hít thở một khoảnh trời vừa đủ trong, và ngắm nhìn bí mật nho nhỏ của riêng mình. Từ ô cửa đó, trông chênh chếch, anh sẽ đấy được sân thượng của vài căn nhà, mà một trong số đó có đặt những chậu cây.
Be bé thôi nhưng có vẻ được sắp xếp và chăm sóc rất cẩn thận. Nho nhỏ thôi, nhưng cũng đủ tiếp thêm chút nước cho cơn khát của anh.

Và đôi khi anh lại thả trí tưởng tượng trôi xa.
Ngoài mảnh vườn trên sân thượng, nhà ấy chắc còn trồng thêm nhiều cây nữa. Có khi là một chậu lan chi đặt ngay bên cửa sổ, hay thậm chí là một cây khế trĩu quả mà anh từng thấy ở đâu đấy.
Ai là người chăm sóc những chậu cây kia? Một ông cụ về hưu đã lâu, tìm vui với hoa cỏ. Một cô thiếu nữ mới lớn, thả mơ mộng qua mấy chậu hoa. Hay là món quà mà người chồng tặng cho cô vợ trẻ sau một chiều tan tầm mệt mỏi?

Mỗi ngày ít nhất một lần, anh sẽ ngắm những chậu xanh hy vọng ấy, để vui mừng khi thấy có thêm một chậu lan vừa được chiết cành, hay khấp khởi chờ đợi một loại cây anh chẳng biết tên đang bắt đầu có nụ. Và để rồi lo lắng khi thấy mảnh xanh ấy cứ ngày một ngả màu.

Dù chẳng có lý do, anh vẫn thử tìm vị trí chính xác của căn nhà ấy. Không có cây khế trĩu quả như trong trí tưởng tượng của anh mà chỉ là hai cánh cửa sắt đóng im ỉm. Trời không mưa, không có những dòng nước ngoằn ngoèo vẽ lên ô cửa kính mà sao anh vẫn cảm thấy khát khô cả cổ.

Thêm vài ngày nữa, ngay cả cái màu xanh úa ấy cũng không còn. Thảng thốt, anh lại tìm đến căn nhà ấy nữa. Lần này ngoài hai cánh cửa sắt ra, anh còn thấy bên cạnh những túi rác có thêm mấy cái cây vừa mới bị nhổ. Những cái cây từ mảnh vườn không phải của anh.

Thấy anh cứ đứng tần ngần, có mấy người e ngại ghé hỏi. Anh cũng chỉ bảo thấy mấy cái cây này còn tươi, tính xin về trồng. Người ấy mới nói:
– Em cứ lấy, nó đem bỏ cả rồi.

Người khác tiếp lời:
– Mà cũng phải công nhận nhìn mặt mũi hai vợ chồng cũng đàng hoàng mà tệ ghê…

Mỗi người góp một chút. Con dế ngơ ngác ngồi nghe một câu chuyện xa xăm. Chuyện về có một ông cụ có mỗi đứa con trai, vậy mà lấy vợ sinh con rồi thì chẳng nhớ gì nữa cả. Cứ bảo nhà chật. Trồng cây cũng chỉ cho trồng mấy cái chậu nhỏ. Rồi thì cả đến người hắn cũng thấy chật nốt cứ như là có cái gai ở trong mắt khó chịu vô cùng…

Anh lựa mấy cây chưa quá dập nát, tan tầm về ghé qua tiệm hoa kiểng mua thêm vài cái chậu. Vừa nhìn thấy vợ anh đã ca thán:
– Nhà đã bé như cái hộp diêm mà ông còn tha mấy thứ này về.

Anh chỉ biết im lặng chịu đựng. Ai bảo nhà chật…

Một đêm nào ấy, con dế mơ màng ngủ. Giấc mơ len lỏi qua những lỗ thông hơi bé ti hin cuối cùng rồi cũng tìm được nó.
Ở một nơi xa xăm, có mấy cụ bà cụ ông, cùng nhau chăm sóc một cây khế trĩu quả, kể cho nhau nghe những câu chuyện ngày xưa. Chuyện về những đứa con đứa cháu đáng yêu, hiếu thảo… Chỉ là…
Tiếc chỉ là…do chật quá mà thôi!

.

Đoạt Phách _Chương 4

Chương 4

 

Trời vừa tang tảng sáng, mưa đã rây lất phất làm bầu trời càng thêm âm u.Trên quan đạo người đi lại vẫn còn khá thưa thớt, Yến Ảnh và Lộng Ngọc cưỡi hai con ngựa song song. Hai người đã lên đường được bảy ngày mà ngày nào hầu như cũng đều đổ mưa. Bầu trời một màu xám giăng giăng, thật khiến lòng người thêm phiền muộn.

 

Yến Ảnh oa lên một tiếng, duỗi duỗi cái thắt lưng. Lòng thầm nghĩ có phải thân thể nữ nhân bên cạnh cấu tạo nên từ sắt thép không? Ngày nào cũng giục ngựa chạy từ sáng sớm tinh mơ  đến tối mịt, làm cả người hắn đau nhức, cơ hồ từng khớp xương đều muốn rời ra, vậy mà Lộng Ngọc vẫn một vẻ vô sự, không hề than van một tiếng. Mà chính xác hơn là nàng ta hiếm khi nào mở miệng nói, Yến Ảnh than thầm: hắn nếu không bị thứ thời tiết này làm buồn chán chết, thì cũng bị sự lạnh nhạt của Lộng Ngọc làm cho đông cứng chết mà thôi.

 

Yến Ảnh đành lên tiếng, mong phá đi sự tĩnh lặng của hai người:

–          Với tốc độ này đêm nay chúng ta sẽ tới kịp Hà Phong thành, cũng là tòa thành trì gần Hắc Sâm chi lâm nhất. Từ đó theo hướng Nam đi khoảng ba ngày đường nữa sẽ đến ngoại vị sơn lâm…

 

Chỉ thấy Lộng Ngọc hơi gật đầu, tỏ vẻ như đã nghe. Trên mái tóc đen nhánh của nàng đã thấm một tầng nước mưa, ánh lên chút hư quang lạnh lẽo theo động tác gật đầu. Nhìn thấy cảnh đó, không hiểu sao tim Yến Ảnh lại nhói lên một chút. Mặc kệ sự dửng dưng của Lộng Ngọc, hắn tiếp tục nói mong lôi kéo được sự chú ý của nàng.

 

–          Chuyến hành trình này phải thật cẩn thận. Hắc Sâm chi lâm thật sự nguy hiểm, bất quá ta còn e ngại Hoàng lăng kia hơn. Tuy Lôi vương xuất thân từ Trung Nguyên, nhưng khi khai phá vùng đất ấy, hắn lại thu nhận tín ngưỡng của các bộ tộc địa phương, nghe đồn có không ít vu sư quy phục hắn. E rằng Hoàng lăng của Nam Thiên quốc sẽ bố trí không ít thứ cổ quái.

 

Lộng Ngọc vẫn một mực im lặng..

 

Lại không nói gì. Không hiểu ngoài Mộ Trọng Lâu kia ra nàng ta còn nhìn thấy thứ gì khác nữa không.

Yến Ảnh hừ hừ trong lòng, xoay mặt đi không thèm để ý đến băng sơn mỹ nhân bên cạnh nữa.

 

Chợt lúc ấy âm thanh trong trẻo nhưng lúc nào cũng pha thêm một chút lạnh lẽo của Lộng Ngọc lại vang lên:

–          Tại sao?

–          Hả? _ Yến Ảnh ngạc nhiên hỏi lại.

–          Đã biết nguy hiểm thế, tại sao ngươi vẫn muốn đi cùng ta?

 

Lúc này Yến Ảnh mới hiểu ý Lộng Ngọc, hắn hơi díp mắt lại nói:

–          Ta hứa đã giúp nàng thì sẽ giúp đến cùng. Chả nhẽ thấy nàng gặp khó khăn lại trơ mắt đứng nhìn. Nguy hiểm thì sao? Yến Ảnh ta không sợ trời không sợ đất, nói gì đến mấy cái mộ lớn kia.

 

Lộng Ngọc không đáp lại, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trước. Bàn tay gầy gò hơi xiết chặt dây cương làm những ngón tay thanh mảnh cũng ẩn ẩn hằn lên gân xanh.

–          Huống chi lại là lăng mộ của bậc đế vương, chắc chắn sẽ có không ít cổ ngọc. Cơ hội tốt thế ta bỏ qua sao được._ Yến Ảnh không biết tốt xấu tiếp lời.

 

Nghe đến đây thì một chút cảm kích Yến Ảnh vừa mới nổi lên trong lòng Lộng Ngọc cũng tiêu thất mất. Nàng mặt tràn đầy hắc tuyến, tiếng nói như cũng rít qua kẽ răng:

–          Yến Ảnh, ngươi chú ý cho ta. Nếu còn như lần trước, tham lam mà làm hỏng đại sự thì đừng trách sao ta xuống tay tàn nhẫn.

 

Yến Ảnh một bộ rụt cổ, tỏ ra sợ sệt, tuy vậy Lộng Ngọc biết hẳn chỉ làm ra vẻ, nhưng cũng mặc kệ không buồn nói nữa, giục ngựa phi nhanh tiến về phía trước.

 

Hành trình nhàm chán trong suy nghĩ của Yến Ảnh cứ thế mà tiếp tục. Trời vừa sụp tối thì hai người cũng vừa kịp vào cổng thành Hà Phong. Đây là một thành trì không lớn, nhưng nằm trên con đường thuận lợi giao thương giữa các quốc gia, nên cũng tính là khá phồn hoa và trù phú. Đến đây còn có thể dễ dàng bắt gặp người ngoại quốc, cùng những món đồ hiếm lạ xuất xứ từ khắp nơi.

 

Thấy Yến Ảnh cứ một mực ngó đông ngó tây như một tiểu hài tử lần đầu được đưa ra phố chợ, Lộng Ngọc không khỏi mềm lòng đi một chút. Thanh âm cũng bớt gay gắt đi:

–          Tìm khách điểm nào nghỉ chân đi.

–          Ta đang tìm đấy thôi. Nàng chú ý giúp ta xem có nhìn thấy Diệp Lưu khách điếm không?

–          Nga. Ngươi quen trọ ở nơi đó sao?

–          Không, ta chưa từng. Nhưng ta muốn tìm một người bằng hữu, chỉ có thể gặp hắn ở đó.

 

Hai người vừa thúc ngựa chậm rãi đi, vừa quan sát tìm kiếm khách điếm kia nhưng vẫn không thấy. Yến Ảnh bèn quyết định xuống ngựa tìm một “thổ địa” mà hỏi thăm.

 

Ai là người rành rẽ tất cả ngõ ngách đường đi của phố xá, mà lại sẵn sàng chỉ dẫn để đổi lấy vài đồng xu lẻ, dĩ nhiên chính là đám đệ tử “cái bang” kia rồi. Tìm một tiểu khất cái đang tác nghiệp bên cổng vào chợ, nói qua vài câu, người ấy bèn vui mừng hướng Lộng Ngọc hơi cúi chào. Lộng Ngọc cũng chưa hiểu chuyện gì thì Yến Ảnh đã ra hiệu cho nàng đi tiếp. Ngựa cũng phải tìm một mã trạm mà gửi vì theo lời tên kia, lối vào Diệp Lưu điếm nhỏ hẹp, ngựa không thể nào qua lọt.

 

Theo chân ttiểu khất cái, Lộng Ngọc và Yến Ảnh được dẫn vòng vèo qua mấy con đường, rồi lại quẹo quanh co trong mấy ngõ nhỏ, đến độ người có trí nhớ tốt như Yến Ảnh thoáng chút cũng rối loạn. Đến tận cùng một con hẻm thưa vắng người qua lại, nhà cửa hai bên cũng đều là những căn nhà lụp xụp ngoài sân cỏ dại chen chúc, mái ngói vỡ lỗ chỗ như chẳng có người ở, lại nổi bật lên một tòa nhà vững chắc có tường đá bao quanh. Phía cao trên đại môn đang đóng chặt có treo một tấm bảng hơi cũ kỹ đề mấy chữ Diệp Lưu tửu điếm. Mạc danh kỳ diệu sao nét chữ trên biển hiệu ấy chứa đầy khí phách hiên ngang,uy vũ thật không giống các biển hiệu thông thường. Yến Ảnh thả vào bát tiểu khất cái mấy đồng tiền. Hắn bèn hơi cúi người:

–          Đa tạ đại gia. Đa tạ phu nhân.

 

Lộng Ngọc nghe thế, mày cau lại nhưng chưa kịp nói gì, tên đó đã lủi đi mất, chỉ còn lại một Yến Ảnh đang đứng cười hắc hắc.

–          Ngươi đã nói gì với tên khất cái ấy về ta?

Nhác thấy Nguyệt Thần cung chủ rất có khả năng sắp bạo phát cơn giận, Yến Ảnh nhanh chóng đổi đề tài:

–          Hừ, không nghĩ một tửu quán lại mở ở nơi hoang vắng này. Nếu không có người dẫn đường e rằng chẳng thể nào tìm được. Đại môn cũng không mở, có đón khách không a?

 

Nói vậy, nhưng Yến Ảnh vẫn bước lên gõ cửa, tiếng động như vang vọng khắp ngõ nhỏ. Độ chừng nửa chung trà mới nghe có tiếng bước chân đi ra, tiếp theo là âm thanh mở khóa lạch cạch. Ra mở cửa là một lão nhân già nua, cả người như bị rút lại. Quan sát Yến Ảnh và Lộng Ngọc một chút, lão mới cất giọng khàn khàn:

–          Xin lỗi hai vì khách quan là đến đây có chuyện gì?

 

Lộng Ngọc chờ đợi nãy giờ đã cảm thấy hơi khó chịu. bèn sẵng giọng:

–          Đến khách điếm dĩ nhiên là để ở trọ rồi, lẽ nào ngươi còn phải hỏi.

 

Nghe thế, nhưng lão nhân gia vẫn tỏ ra không mặn không nhạt đáp lời:

–          Vị cô nương đấy có lẽ mới đến địa phương này, nên chưa biết qua quy tắc tiếp khách của Diệp Lưu khách điếm chúng ta.

 

Lúc này Yến Ảnh mới nhảy vào cuộc nói chuyện, vẻ kính cẩn nói:

–          Vị tiền bối đây quả có con mắt tinh tường. Vãn bối và vị tiểu thư đây, hôm nay vừa mới vào thành, thật chưa nghe qua quy tắc nơi này.

 

Lão nhân nghe vậy càng tỏ ra đắc ý:

–          Nếu thế lão đây cũng xin nói cho hai vị được rõ. Diệp Lưu tửu điếm không đón khách như bình thường, phàm là khách nhân muốn bước qua đại môn đều phải có thiếp danh của lão bản làm giấy thông hành.

–          Hừ lão nghĩ đây là chốn hoàng cung ư? _ Chưa từng bị đối xử lạnh nhạt như vậy, Lộng Ngọc không thể nào chịu được.

–          Nhập gia tùy tục, mong hai vị đây thông cảm.

–          Chưa từng ai dám cản đường bổn cung chủ.

 

Yến Ảnh vẫn còn đang phân vân nghĩ cách thì bất ngờ Lộng Ngọc đã xuất kiếm. Ông lão kia hóa ra cũng là người biết võ công, vội đưa quải trượng lên nghênh đón, nhưng nội lực thua kém Lộng Ngọc, đành bị bức lui về sau mấy bước.

 

–          Ở địa phương của Diệp Tứ nương ta mà cũng có người dám gây rối sao?

Theo thanh âm bất ngờ một phụ nhân xuất hiện che chắn ngay trước mặt lão giả.

 

–          Lão bản. _ Ông lão thấy người vừa đến, liền cung kính chào.

–          Lương thúc, người chẳng phải là đối thủ của tiểu mỹ nhân kia đâu, tạm thời lui ra đi.

–          Dạ _ Người được gọi Lương thúc ấy, vẫn giữ một bộ cung kính, đứng nép sang một bên.

 

Yến Ảnh quan sát vị phụ nhân kia. Mày mi thanh tú, ánh mắt sáng ngời, khi còn trẻ chắc cũng là một vị đại mỹ nhân. Hắn vội tỏ ý muốn giảng hòa.

 

–          Ra đây là Diệp tứ tỷ, nghe danh đã lâu, thật thất kính thất kính.

–          Hừ, ta không dám nhận. Hai người các ngươi là người phương nào, dám đến đây sinh sự.

 

Lộng Ngọc vẻ như đã mất kiên nhẫn:

–          Đi mà hỏi kiếm của ta.

 

Diệp Tứ nương kia cũng không phải kẻ vô danh. Diệp Lưu tửu quán trên giang hồ đứng ở vị thế trung lập. Cả  hắc bạch lưỡng đạo nghe danh cũng phải nhường mấy phần, há nào lão bản chỉ là người tầm thường?

 

Nhưng Nguyệt Thần cung chủ khí chất cao ngạo, cũng chưa từng để ai vào mắt. Lời vừa dứt, kiếm cũng phóng ra, Diệp Tứ nương vội xuất đoản đao ngăn trở. Ánh kiếm vũ như hành vân lưu thủy. Bóng đao bay tựa xuất quỷ nhập thần. Một kiếm một đao thoáng chốc đã đánh đến mấy mươi chiêu vẫn không thể phân thắng bại.

 

Yến Ảnh nhìn thanh bảo đao trong tay Tứ nương kia. Lưỡi đao mỏng tựa cánh ve, sắc bén uyển chuyển vô cùng, lại ánh lên tử sắc…

Hả… không phải Tử mệnh đao từng vang danh trên giang hồ sao. Vậy phụ nhân kia chính là… Đoạt mệnh nương_Diệp Lam Ninh.

Lộng Ngọc gặp phải đối thủ rồi. Phải ngăn hai người ấy lại thôi.

 

Nghĩ rồi Yến Ảnh vội hét lớn:

–          Cung chủ a, đừng đánh nữa. Diệp Lam Ninh_ Diệp tiền bối xin người dừng tay.

 

Hai người nghe tiếng Yến Ảnh, thoáng chốc hơi ngưng trệ, nhưng rồi lại mặc kệ tiếp tục cuốn lấy nhau không ai nhường ai.

 

Hóa ra người kia chính là Đoạt Mệnh nương trong song sát Câu Hồn- Đoạt Mệnh từng nổi danh trên giang hồ_ Lộng Ngọc nghĩ thầm. Mà cũng vì suy nghĩ ấy, nàng thoáng phân tâm, không kịp nhận ra chiêu vừa xuất ra của Diệp Lam Ninh chỉ là hư chiêu. Nàng vừa tránh được lưỡi đao, thì chưởng phong cũng đã ập tới.

 

Thấy tình cảnh đó, không màng nguy hiểm, Yến Ảnh vội phi thân ngay vào giữa vòng chiến, chắn ngay trước mặt Lộng Ngọc thay nàng nhận một chưởng kia.

 

Ầm…

Yến Ảnh có cảm giác như lục phủ ngũ tạng mình đều bị chấn nát, liền phun ra một búng máu, lảo đão ngã xuống.

 

Nhìn thấy Yến Ảnh bị trọng thương, Lộng Ngọc vội vươn tay ra đỡ. Nàng cảm thấy không chỉ có Yến Ảnh bị chấn thương mà trái tim mình cũng như bị ai đó hung hăng nện vào một quyền.

Đau đớn vô cùng. Tình cảnh này… tình cảnh này giống như năm đó Mộ Trọng Lâu cũng như thế  mà ngã xuống trước mặt nàng.

–          Yến Ảnh… Yến Ảnh…

 

Lộng Ngọc vội lay người đang dựa trong lòng.  Không có thanh âm trả lời, Yến Ảnh đã sớm bất tỉnh. Lộng Ngọc lặng người đi, hàn băng phút chốc trào ra bao phủ lấy trái tim nàng.

Lạnh quá… Lạnh như mùa đông năm nàng đánh mất biểu ca.

 

Nàng cố gắng tìm một tư thế thoải mái nhất cho Yến Ảnh nằm xuống, rồi lại nhặt kiếm lên. Ánh mắt Lộng Ngọc băng giá nhìn  Diệp tứ nương, nhiệt độ xung quanh như cũng giảm đi mấy phần.

–          Người của Lộng Ngọc ta, mà ngươi cũng dám đả thương.

 

(Yến Ảnh lầm bầm trong tiềm thức: “Ta trở thành người của nàng ấy hồi nào???”)

 

Nói rồi bèn khởi kiếm. Diệp Tứ nương cũng không ngờ khi Lộng Ngọc tức giận lại đáng sợ đến thế. Từng chiêu từng thức đánh ra ngoan độc vô cùng, như muốn cùng đối thủ đồng quy vu tận.

Diệp Lam Ninh dần rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể chật vật chống đỡ. Mắt thấy Tử mệnh đao trong tay người kia đã không còn có thể giữ chắc, Lộng Ngọc liền xuất ra Mai Hoa châm chóng kết thúc trận chiến.

 

Nhưng châm vừa xuất ra thì một luồng kình phong cũng phóng đến nghên đón. Mai Hoa châm như chạm phải một bức tường bằng sắt, tất cả đều rơi xuống ngay trước mặt Tứ nương.

 

Còn có cao thủ ở phía sau bảo vệ Diệp Tứ nương. _ Lộng Ngọc đang còn hồ nghi thì người đó đã hiện thân.

 

–          Xin Nguyệt Thần cung chủ hãy dừng tay.

 

Người đến là một trung niên nam nhân vóc người nhỏ bé, mái tóc đã điểm hoa râm, nhưng lại có ánh mắt hoa đào tựa như trẻ thơ, tỏa sáng lấp lánh.

 

Lộng Ngọc đoán chừng người vừa đến, thân phận cũng không hề đơn giản. Một Diệp Lam Ninh đã khó đối phó, lại thêm kẻ này. Nàng thật không nắm chắc phần thắng, nhưng vẫn cứng rắn:

 

–          Diệp Tứ nương đả thương người của ta. Chuyện này sao có thể bỏ qua?

–          Hừ, hai ngươi tự tiện xông vào tửu điếm của ta. Bây giờ còn trách ai. _ Diệp Lam Ninh vẫn không phục, một tiểu bối mà cũng dám lên mặt với nàng ư.

 

Trung niên nam nhân kia vội cắt lời Diệp Tứ nương:

–          Ninh nhi, thôi đi. Ai… ta nói sao nàng cứ vẫn nóng nảy thế.

 

Diệp Lam Ninh nghe người kia trách cứ mình thì vẻ mặt ủy khuất vô cùng, nhưng nàng cũng không nói gì thêm nữa.

 

Nam nhân thấy thế bèn quay qua tiếp tục khuyên nhủ Lộng Ngọc:

–          Chỉ là chuyện hiểu lầm. Xin cung chủ hãy bỏ qua.

–          Ngươi là ai?

 

Ngươi ấy chắp hai tay, hơi khom người:

–          Tại hạ Lương Phi Thành. Xin ra mắt cung chủ.

–          Thần toán_Lương Phi Thành?

–          Không dám nhận, không dám nhận. Chỉ là đồng đạo võ lâm yêu quý mà đặt cho.

–          Hừ, ngươi đừng nghĩ ta sẽ nể mặt ngươi mà bỏ qua chuyện này.

 

Lương Phi Thành cũng không tỏ vẻ phật ý, chỉ hơi nhún vai nói tiếp:

–          Trước mắt xin để tại hạ đưa Yến Ảnh đi chữa trị thương tích.

–          Ngươi biết Yến Ảnh_ Lộng Ngọc ngạc nhiên hỏi lại

 

Đôi mắt hoa đào ánh lên chút linh quang khi nhìn về nơi Yến Ảnh đang nằm.

–          Tại hạ chính là người đã hẹn Yến Ảnh đến đây.