Hồi Ức thành – Chương 15

Chương 15: Thu Vây

Tộc Nữ Chân thiện săn bắn, vì vậy Thu Vây chính là một trong những lễ hội được tầng lớp vương giả Kim quốc yêu thích nhất. Truyền đến đời Hoàn Nhan Lượng, tuy không còn mang tính trang trọng như trước đây, nhưng không vì thế mà ngày hội này mất đi phần náo nhiệt. 

Từ xa trông lại đã thấy trước bãi săn nhấp nhô những mái lều cắm cờ rực rỡ, tùy theo bối phận của chủ nhân sẽ có sự khác biệt nhau về diện tích và cách bày trí. Hoàn Nhan Lượng bước ra từ căn lều lớn nhất. Hắn đã thay triều phục thành một thân trang bị săn bắn gọn nhẹ nhưng vẫn không làm mất đi vẻ quý khí, mà chỉ tăng thêm mấy phần cuồng dã. Hoàn Nhan Tuyết Y cũng xuất hiện bên cạnh phụ vương nàng, hồng y đỏ rực thật không khỏi khiến người khác cảm thấy kinh diễm. Càng đặc biệt hơn là nữ nhân vốn không được phép tham gia buổi đi săn, nhưng Hoàn Nhan Tuyết Y lại được hoàng thượng chuẩn tấu cho tham dự. Chỉ điều đó thôi cũng chứng minh được vị trí của nàng công chúa này có bao nhiêu trọng lượng trong mắt Hoàn Nhan Lượng.

Một thị tòng khẽ nhắc Hoàn Nhan Lượng giờ lành đã đến, nghe xong vị đế vương kia hơi ngước nhìn lên bầu trời, nói một câu vô thưởng vô phạt với đám vương tôn quý tộc đang hầu cạnh:

– Hôm nay thật đúng là một ngày đẹp trời để đi săn.

Nói rồi hắn tung mình lên hắc mã đã được thị vệ dắt đến, phất tay ra hiệu, tiếng tù và liền nổi lên vang vọng cả mảnh rừng. Đó là âm thanh bao hiệu lễ hội Thu Vây bắt đầu.

Trước khi hoàng đế tiến vào khu rừng, đã có thị vệ dắt cho săn đi trước mở đường, để đảm bảo an toàn cho mọi người, ngoài ra còn để xua đuổi muôn thú rời khỏi nơi trú ẩn. Khác với trước đây, bãi săn hoàng gia không còn thả các loại mãnh thú, để tránh gây nguy hiểm cho các quý nhân. Trong mảnh rừng trước mặt đa số là các loại thú không có sức tấn công lớn, vì thế chỉ cần nghe tiếng vó ngựa liền sợ hãi trốn hết vào hang, nên phải dùng chó săn đuổi bọn chúng ra khỏi hang. Tuy gọi là đi săn, nhưng hầu hết các vị hoàng đế chỉ xuất hiện cho có lệ, sẽ có binh lính lùa thú đến ngay trước mặt, chỉ cần giương cung bắn mà thôi. Lễ hội chủ yếu là nơi cho các vị hoàng tử thể hiện kỹ thuật kỵ mã và xạ thủ trước mặt đế vương. Nhưng Hoàn Nhan Lượng thì không như thế.

Vút… một tiếng. Âm thanh mũi tên lướt đi như xé gió, trúng ngay chân sau của một con hươu đang bỏ chạy ở một khoảng cách khá xa.

  • Trúng rồi. Tài thiện xạ của Hoàng Thượng đúng là không ai sánh bằng.

Bá quan theo hầu không bỏ lỡ cơ hội liền tâng bốc Hoàn Nhan Lượng lên, ngay lúc ấy một mũi tên khác bay vút qua mặt hắn, hạ gục ngay một con hồ ly. Hoàn Nhan Lượng khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:

  • Thật không hổ là công chúa của trẫm.

Mũi tên vừa rồi chính là Hoàn Nhan Tuyết Y bắn ra.

  • Phụ vương quá khen!

Mọi người lại xoay quanh công chúa. Ai cũng tranh thủ cơ hội để lấy lòng hai phụ tử này.

Ngay lúc này có một nhóm lính lùa ra được một con hỏa hồ. Hỏa hồ ranh mãnh thoát khỏi móng vuốt đám chó săn, lao ra khỏi bụi rậm nhìn thấy đám người đang cưỡi ngựa, giương cung trước mặt cũng không tỏ vẻ sợ sệt. Nó nhanh chóng quay thân, bỏ chạy về hướng khác, gợi lên ánh mắt hứng thú cho Hoàn Nhan Lượng. Hắn liền thúc ngựa đuổi theo, rất nhanh đã biến mất sau những rặng cây.

Hoàn Nhan Tuyết Y  nhìn về hướng Hoàn Nhan Lượng, gương mặt dường như có chút ngẩn ngơ, nhưng chỉ là trong giây lát, sau nàng liền giục ngựa chạy về hướng ngược lại.

Hỏa hồ không lớn nhưng dường như có linh tính, nó toàn lựa bụi rậm mà lủi vào. Hoàn Nhan Lượng đã buông tên ba lần, vẫn là không trúng mục tiêu. Có mấy tên lính đuổi theo kịp, muốn thả chó săn để lùa hỏa hồ ra, nhưng bị Hoàn Nhan Lượng ngăn lại.

  • Trẫm không tin, trẫm không thu phục được con súc sinh này. – Nói rồi lại thúc ngựa theo sát.

Cách đó không xa, một đám hắc y nhân đang ẩn nấp chờ mục tiêu tiếp cận…

  • Chủ tử, hỏa hồ đã dụ được Hoàn Nhan Lượng đuổi theo.

Một hắc y nhân hình như vừa đi dọ thám về, đang báo cáo lại tình hình cho kẻ cầm đầu. Người kia nghe xong, mày kiếm khẽ nhíu. Khăn đen chỉ che khuất nửa khuôn mặt, không giấu được ánh mắt lãnh lệ, khí thế bức nhân, người này không ai khác hơn chính là Đoan Mộc Duệ.

  • Chủ tử, chúng ta phải ra tay ngay. Nếu không chỉ sợ quân lính sẽ nhanh chóng đuổi kịp hắn.
  • Vẫn chưa phải lúc.
  • Chủ tử người còn chờ gì nữa? Cơ hội không đến hai lần đâu. – Người kia vẫn chưa từ bỏ, còn muôn khuyên mấy câu.

Đoan Mộc Duệ vẫn đăm đăm nhìn về phía hướng rừng cây, sau một lúc mới trầm giọng nói:

  • Hoàn Nhan Hồng Liệt, ngài đừng để ta đây thất vọng.
Advertisements

One thought on “Hồi Ức thành – Chương 15

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: