Lắng nghe mùa xuân về

Mùa xuân về sớm nhất ở nơi đâu bạn có biết không?

Đó là khi bến Bình Đông ngập tràn những ghe thuyền chở mai, chở dưa hấu neo đậu tấp nập.

Đó là khi ban quản lý của phường bắt đầu đi đánh dấu lề đường, để phân chia cho thuê kinh doanh dịp Tết.

Nhà tôi chính là thuộc nơi đó, nằm lọt thỏm ở một quận vùng ven thành phố, chỉ rộn rịp mỗi dịp Xuân về. Đôi khi tôi có cảm giác mình chính là chủ của một nhà trọ, cho mùa xuân thuê đặt chút không khí Tết trước cửa nhà.

Đọc tiếp

Chiếc khăn trải bàn ca rô trắng xanh

 

Có một người qua đời.

Bà ngồi ngẩn người hơn mười phút, rồi chuyện gì đang làm dang dở thì cũng phải tiếp tục làm thôi. Nhà cửa cần phải dọn dẹp, quần áo trong máy giặt còn chưa phơi… Mà hình như cũng gần đến giờ cháu bà đi học về, phải chuẩn bị gì cho nó ăn trưa nữa.

Đọc tiếp

Nắng có còn xuân

 

Đã tìm được ý tưởng chưa nhà văn?
Trường vừa đặt tách capuchino lên bàn, vừa nháy mắt hỏi Vân.
–          Vẫn chưa…

Vân hơi kéo dài giọng vẻ uể oải.

Nụ cười luôn thường trực trên môi Trường như thêm nở rộ.
–          Mùa xuân đã đậu bên cửa sổ rồi mà em vẫn không nhận ra ư?

Đọc tiếp

Mưa nửa đêm

 
– Sao anh không ăn cơm còn ngồi ngẩn ngơ gì vậy?Nghe tiếng Thanh gọi, Tuấn mới như bừng tỉnh. Anh lắc lắc đầu, cố thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Đêm mùa hè vừa buông xuống, lũ muỗi đã vo ve đi kiếm ăn. Ánh mặt trời hun nóng căn phòng trọ ọp ẹp anh và Thanh thuê chung cả ngày. Ban đêm cũng chẳng dễ chịu hơn chút nào, bốn bức tường đều như đang phát nhiệt.

Đọc tiếp

Vì chúng ta cần nhau

3355208402_0e1b020077_o

– Thời buổi này cái gì cũng có thể thành trào lưu. Đến tự truyện mà cũng xuất bản như mì ăn liền.
– Càng tốt cho chú chứ sao, hình như chú bỏ túi vụ này không ít. – Chiêu thẳng thừng nói với vị tổng biên tập của cô.
Hai người đã làm việc với nhau khá lâu đủ để hiểu rõ tính nhau. Chiêu không cảm thấy sự thực dụng của sếp mình là đáng lên án, ngược lại ông cũng không còn phàn nàn gì về những lời nói thẳng của cô.
– Thì cũng như mọi khi thôi. – Sếp cô cười xòa, tay mân mê cây bút mạ vàng, hành động thường thấy ở ông mỗi khi câu được con cá lớn.
– Nhưng cậu ca sĩ này cũng thật lạ, mới hơn hai mươi tuổi đã đòi viết tự truyện. Có cái khỉ gì đâu mà viết. – Sếp cô vẫn luôn thích càm ràm khách hàng của mình.
– Tuổi tác không quan trọng. Quan trọng là thời điểm. Hiện tại cậu ta đang là cần câu cơm chính của không ít người. Nếu không vét tận lực thì thật uổng phí. – Chiêu trả lời cho có chuyện, vì cô biết ông còn hiểu rõ điều đó hơn chính bản thân cô nhiều.
– Cũng phải. Dạng ca sĩ thần tượng như cậu ta cứ như nấm mọc sau mưa. Lớp này chưa kịp tàn đã thấy lớp khác nhú, đâu đâu cũng có.
– Nhưng hình như cậu này cũng có chút đặc biệt, còn có thể sáng tác nhạc.
– Thế cô cứ theo hướng đó mà phát triển tự truyện.
– Tôi sẽ thử.
– Cậu ta hẹn gặp cô lúc nào?
– 3h chiều nay. Mà chính xác hơn thì tôi mới chính là người hẹn gặp cậu ta. – Chiêu đáp lời, những ngón tay vô thức miết lên tấm danh thiếp của một phòng thu âm.

*********

Đọc tiếp

Chuyện thật như đùa

Chuyện thật như đùa

Người con gái nào lớn lên cũng đều mơ ước mình sẽ được kết hôn với một người đàn ông tốt. Mà nếu đã gọi là mơ ước thì tại sao không thử mơ một giấc mơ thật rực rỡ? Có ai đánh thuế điều đó bao giờ.

Chính vì vậy tôi luôn mơ rằng sẽ có một người đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có như Kim Woo Bin* đến cầu hôn tôi.

Tôi vẫn ôm giấc mộng đó tơ tưởng mỗi đêm trước khi đi ngủ, cho đến một ngày tôi bất ngờ gặp được anh – “Kim Woo Bin” của cuộc đời tôi.

***************

Đọc tiếp

Truyền thuyết bị lãng quên

Truyền thuyết bị lãng quên

 
Những truyền thuyết biến mất không có nghĩa là không còn tồn tại, chúng chỉ là bị lãng quên đi mà thôi…

Từng có truyền thuyết rằng mỗi khi mùa đông rắc xuống những bông hoa tuyết đầu tiên trên thế gian thì cũng đồng thời làm xuất hiện hai loại tinh linh. Tinh linh tuyết – sinh ra khi những đóa hoa tuyết được chạm vào đôi môi của sự hạnh phúc, và tinh linh băng đến từ sự lạnh lẽo của những tâm hồn cô độc.

Nhân vật xuất hiện trong câu chuyện dưới đây cũng chính là hai vị tinh linh mang hình thái đối lập đó, nhưng ngẫu nhiên sao chúng lại là hàng xóm của nhau: Băng và Tuyết.

Đọc tiếp

Hồi Ức thành – Chương 15

Chương 15: Thu Vây

Tộc Nữ Chân thiện săn bắn, vì vậy Thu Vây chính là một trong những lễ hội được tầng lớp vương giả Kim quốc yêu thích nhất. Truyền đến đời Hoàn Nhan Lượng, tuy không còn mang tính trang trọng như trước đây, nhưng không vì thế mà ngày hội này mất đi phần náo nhiệt.  Đọc tiếp